Ninh Linh là một cô bé học sinh đáng yêu có mái tóc ngắn, khuôn mặt mang vẻ ngây thơ và dễ thương đầy vui tươi, nhưng hiện tại ai cũng thoáng nét lo âu trên gương mặt của cô.
"Rốt cuộc là chuyện gì, cậu mau nói đi". Đạt thúc giục.
"Hôm nay là thứ tư phải không ? vậy thì hôm đó là thứ hai, sau hai tiết học là đến giờ giải lao, cả lớp đang chuẩn bị ra khỏi lớp thì...cậu ấy bước lên chặn lối đi, đóng hết cửa lại và kéo rèm hết xuống."
"Nhưng làm như vậy để làm gì ?"
"Lúc đó tớ không biết, cả lớp cũng hoang mang không biết cậu ấy định làm gì."
"Có một vài người lên tiếng hỏi tại sao cô ấy lại đóng cửa kín mít lại nhưng Ninh Linh chẳng nói gì, cậu ấy im lặng bước lên trên bục giảng.
"Ai nấy đều đang khó hiểu thì đột nhiên...cậu... cậu ấy dùng tay kéo quần xuống." Nét mặt Khang bắt đầu nhăn nhó." Tiếp đó là chiếc áo dài, cậu ấy lột hết đồng phục xuống chỉ còn mỗi đồ lót."
Vẻ mặt Đạt ngây ngốc.
" Hình như Ninh Linh còn đưa hai ngón tay vào hai bên mép quần lót giống muốn cởi ra vậy."
"N...Này, cậu...đang nói gì thế, đừng giỡn nữa mà."
"Tớ không có nói giỡn đâu" Khang sợ hãi nuốt nước bọt."Lúc đó cả lớp nhìn cậu ấy không khác gì người ngoài hành tinh cả."
"Cậu nói cậu ấy như muốn cởi quần lót, có nghĩa là sau đó cậu ấy không cởi, đúng không ?" Đạt hỏi.
"Đúng vậy, nhưng cái việc cậu ấy làm tiếp theo còn kinh tởm hơn nữa, cậu không thể tưởng tượng được đâu."
Đạt nuốt nước bọt.
"Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người...Ninh Linh ngồi xổm xuống...cậu ấy...cậu ấy..."Khang lắp bắp.
"Cậu ấy thế...thế nào ?" Đạt lắp bắp theo
"Cậu ấy...tè ra trước mặt cả lớp." Khang nhắm mắt lại, khó khăn thốt ra.
"CÁI Gì." Tiếng thét của Đạt không thể kìm nén vang lên, cậu đứng dậy kinh hãi tột độ.
Cả lớp quay sang nhìn Đạt, khó hiểu.
"Cậu mau ngồi xuống đi, lớp đang nhìn kìa" Khang kéo tay Đạt.
Cậu ngồi xuống với vẻ ngại ngùng "Rồi sau đó sao nữa".
"Ninh linh đúng là bệnh hoạn mà, cả lớp ai cũng kinh tởm cậu ấy, cậu ấy còn làm cái động tác giơ hai ngón tay lên cười nữa, đúng là bó tay." Khang lè lưỡi nói.
Cậu ấy làm thế đúng là kì lạ thật, không lẽ... những hành động đó là do Phương Trinh ép buộc sao, tại sao...tại sao cô ta lại bắt cậu ấy làm những điều đó chứ ? Đạt khó tin nghĩ.
"Mà cái hành động cuối cùng của Ninh Linh khá kì quặc." Khang tiếp tục kể." Cậu ấy bò xuống, cúi sát mặt mình vào vũng nước tiểu, tính làm gì đó nhưng cuối cùng lại ôm mặt khóc chạy ra ngoài, khó hiểu thật".
Cúi sát mặt vào vũng nước tiểu sao ?
Mình không hiểu, nhưng chắc chắn Ninh Linh đã bị ép buộc. Đạt nhớ tới câu nói của Phương Trinh tối hôm qua.
"Đó là lần thứ mấy bạn ấy làm như vậy thế?" Đạt hỏi.
" Hả, lần thứ mấy à ? Mình chỉ thấy có lần đó thôi."
Cái gì, sao kỳ lạ thế nhỉ ? Theo như lời của ả kia thì cô ấy phải làm cái việc có tính chất kì lạ tương tự này hai lần rồi chứ !
" Cậu cố nhớ lại thử coi, cô ấy phải làm việc kỳ lạ như thế lần nào nữa không."
"Mình thì chỉ thấy có một lần thôi à." Cậu ngẫm nghĩ rồi đột nhiên thốt lên." Hình như sáng nay mình có nghe trong lớp bàn tán việc gì ngày hôm qua ấy, nhưng hôm qua mình nghỉ học nên mình không biết, còn việc ngày thứ hai thì chỉ có nhiêu đó thôi."
Vậy có lẽ lần đó xảy ra vào ngày thứ ba, chỉ có vậy khi cậu ấy thất bại, bọn chúng mới tổ chức buổi trừng phạt lần thứ hai được. Đạt suy ngẫm. Tại sao lần thứ nhất lại thất bại nhỉ, cô ấy đã làm gì sai à ?
Hành động như muốn cởi quần lót...và...cúi sát mặt vào vũng nước tiểu...?
Không lẽ bởi vì Ninh Linh không cởi hết quần áo trên người xuống hay sao !!! Và rất có thể cái hành động cúi mặt của cô ấy là hành động bị ép uống nước tiểu, nhưng vì nó quá kinh khủng nên cô ấy không làm nổi.
Bọn này, không, cô ta mới đúng, có lẽ bị điên rồi ! Sao lại bắt người khác làm cái việc kinh tởm như thế chứ ? Mặt cậu đầy nhăn nhó.
Nhưng hôm qua đã xảy ra chuyện gì, bọn chúng còn bắt bạn ấy làm cái việc điên khùng gì nữa, hình như cuối cùng Ninh linh đã thất bại, cho nên mới bị trừng phạt.
"Này, cậu đang nghĩ gì thế." Khang nhìn Đạt chằm chằm.
Đạt vẫn trong suy nghĩ, không trả lời.
Đột nhiên một giọng nữ vang lên, làm cho Đạt giật tột :
"Nếu như cậu muốn biết việc gì đã xảy ra ngày hôm qua thì tôi có thể nói cho cậu."
Cậu ngẩng đầu lên, là một cô gái xinh xắn với kiểu tóc layer, biểu cảm không thuộc dạng lạnh lùng mà rắn rỏi mạnh mẽ.
"C... cậu biết sao, không lẽ nãy giờ cậu đã nghe hết ?"
Bạn nữ ấy nhìn Đạt " các cậu nói to như thế thì ai mà không nghe hả, được rồi, tớ là Thủy Tiên hân hạnh làm quen." Cô đưa tay ra.
" À...Ờ...mình tên là Đạt. Cậu không chờ được nữa, hỏi :" Lúc nãy cậu nói cậu biết chuyện gì xảy ra vào hôm qua, có thể nói cho mình biết được không."
Thủy Tiên nhìn Đạt chăm chăm, suy nghĩ gì đó một hồi lâu như đang xem xét cậu, sau đó cất tiếng:" ngày hôm qua, Ninh linh đã cố lột đồ một bạn nữ trong lớp."
Đúng như cậu dự đoán, lại là một việc làm gây ra sự khó xử và đau khổ cho người khác.
"Ban đầu ai cũng ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra, cho đến khi cậu ấy cởi xong chiếc quần của người bạn kia thì đã bị lớp ngăn lại, chỉ có nhiêu đó thôi." Ánh mắt của Thủy Tiên vẫn dán chặt vào Đạt, không hiểu đang nghĩ gì.
"Thì ra ngày hôm qua xảy ra chuyện như vậy, thế mà mình lại không biết. Khang bức xúc." Cuối cùng thì cậu ta bị gì thế nhỉ ? Đúng là điên thật mà ! Sao làm cái việc đó với bạn trong lớp chứ ?"
Nhìn vẻ mặt của Khang hình như không biết chân tướng là gì, có nghĩa là bọn chúng là thể loại côn đồ không bắt nạt công khai mà âm thầm trong bóng tối !
Bắt nạt một cách riêng lẻ ư ?
Vì thất bại không hoàn thành việc đã được giao như vậy nên cô ấy đã bị trừng phạt, Phương Trinh còn nói thêm một lần nào nữa thì sẽ không tha cho cô ấy...
Có nghĩa lần thứ hai là chưa chấm dứt, việc Ninh Linh bị ép buộc làm việc gì đó thêm một lần nữa là rất cao. Đạt chìm vào suy nghĩ đáng sợ của mình.
Mình phải ngăn lại.
"Này, cậu đang nghĩ gì thế ? Tại sao cậu lại quan tâm đến Ninh Linh như vậy, cô ấy là gì của cậu à ?" khang thắc mắc hỏi.
"À không... không có gì...chỉ tại mình có nghe một vài lời đồn về bạn ấy, vậy thôi."
"Ra là vậy, nhưng tốt nhất cậu đừng nên làm bạn với kẻ bệnh hoạn như cậu ta, bây giờ cậu ta đã bị cả lớp cô lập, tẩy chay rồi."
Thật tội nghiệp, không ai biết bí mật đằng sau những hành động đó là như thế nào.
Sau khi khang đã quay lên, Thủy Tiên không hiểu sao rướn người xuống, nói nhỏ với sắc mặt bí ẩn :" vì trông cậu có vẻ tốt bụng, nên tôi mới nhắc nhở thế này, cô ta có liên quan đến mạng người đấy, tôi không biết cậu đã phát hiện ra những gì nhưng tốt nhất đừng đụng đến Phương Trinh."Giọng nói mang âm khí lạnh lẽo.
Nghe thấy cái tên Phương Trinh, Đạt thót tim, quay lên nhìn Thủy Tiên với ánh mắt ngỡ ngàng sợ hãi.
Cô quay lên thản nhiên như bình thường.
Tại sao Thủy Tiên lại biết việc đó liên quan đến Phương Trinh, không lẽ cậu ấy đã phát hiện ra từ lâu sao ?
Nhưng cô ta nói vậy là có ý gì ? Cô ấy biết gì đó và muốn nhắc nhở mình à ? Hoặc có thể đây là một lời đe dọa và Thủy Tiên chính là đồng bọn của chúng.
Xung quanh rất có thể là những tay chân của cô ta, mình phải cẩn thận mới được. Đạt lo lắng. Nhưng ẩn ý trong câu nói của cô ta, mình không thể phớt lờ được, nó có ý gì nhỉ, mình có nên...
Không được, mình không được bỏ cuộc, mình sẽ lấy thông tin từ Ninh linh và lập ra một kế hoạch quay lại toàn bộ hành động của nhóm Phương Trinh, sau đó giao nộp cho nhà trường, như thế thì mình và Ninh Linh sẽ thoát.
Quyết định vậy đi.
Tiếng trống thứ hai của ngày vang lên.
Đã đến giờ giải lao, phải hành động thôi.
"Ơ..." Cậu chưa kịp đứng lên thì đã thấy Ninh linh đứng bật dậy chạy ra ngoài.
Sao cô ấy lại ra ngoài nhanh thế nhỉ, nét mặt hơi lo lắng, không lẽ là do lo sợ bọn chúng tìm đến nên không dám nán lại lớp.
Được rồi, nhân lúc có nhiều người ở đây, chúng không thể bắt nạt công khai được, mình phải rời khỏi đây nhanh.
Đạt bước khỏi chỗ ngồi, chạy theo hướng của Ninh Linh.
Phương Trinh ngồi đằng sau, nhìn tấm lưng của Đạt rời đi, vẻ mặt nghĩ ngợi.
"Này, nó chạy trước để trốn chúng ta đấy à ? Thằng này đúng là nhát cáy ha ha ha." Thằng Trung chỉ Đạt cười khinh thường.
Phương Trinh không hề để ý đến mấy tiếng cười đùa kia, cô ta đứng dậy bước ra khỏi chỗ, đi theo hướng của Đạt.
"Này, cậu đi đâu thế ? Nếu muốn xử nó thì cho chúng tôi đi với." Thằng Trung nói.
"Không cần xử cậu ta ngay bây giờ." Phương Trinh vẻ mặt lạnh lùng. "Cứ ở yên trong đây, chưa có sự cho phép của tôi không ai được đi theo." Nói rồi bước đi thật nhanh.
Cả bọn đằng sau không ai dám lên tiếng.
Ninh Linh bước đi từ từ trên dãy hành lang, lớp của họ là ở tầng hai, đằng sau với khoảng cách ngắn là Đạt đang lén lút đi theo.
Bỗng dưng cô bất giác quay lại, Đạt giật mình nhảy vào một lớp học, mấy bạn học trong đó nhìn cậu với ánh mắt lạ lùng.
Ninh Linh không thấy gì, cô tiếp tục bước đi.
Đạt ngó đầu ra, thấy cô không phát hiện ra mình, vội vàng chạy theo.
Lần này trực giác của cô lại nhạy bén một lần nữa, cô quay đầu lại, lập tức thấy Đạt, xung quanh không có chỗ nào để cho cậu trốn, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Thôi chết, cô ấy phát hiện rồi.
Ninh Linh thấy cậu, nét mặt bắt đầu sợ hãi, hoảng hốt chạy về phía trước.
Đạt thấy Ninh Linh chạy đi giật mình tăng tốc đuổi theo.
Ninh Linh chạy thục mạng, cô không nhìn ra phía sau nhưng lại tự cảm thấy có một mối nguy hiểm đang đến gần.
Không được rồi, mình đã bị phát hiện, lại còn bị hiểu lầm nữa, nếu không nhanh chóng gặp bạn ấy để giải thích thì sẽ khó có cơ hội lần sau. Đạt thở hồng hộc.
Ninh Linh chạy lên trên cầu thang, đi vụt qua một khoảng tường, Đạt chạy lên theo sau nhưng không thấy bóng dáng của cô đâu nữa.
Trên tầng 3 phía này rất trống trải, phải nói là vắng tanh, hầu như không có người qua lại, có lẽ Ninh Linh lên đây để tránh bọn bắt nạt, cậu thở dốc, quan sát xung quanh.
Tổng cộng có ba đường có thể đi được :
Một đường là ngõ cụt nhưng lại được xây nhà vệ sinh, hai đường còn lại là hai đường hành lang trải dài.
Cậu Tiến lên quan sát về phía hai hành lang nhưng không thấy một ai, không thể mới đó mà thoát khỏi hành lang dài như thế được, vậy khả năng cao là...
Đạt bước chậm chậm đi tới trước cửa nhà vệ sinh.
Mình đang phân vân không biết cô ấy có dùng mánh khóe để lừa mình hay không, lỡ cô ấy vào nhà vệ sinh nam, trong khi đó mình đang kiếm trong nhà vệ sinh nữ, cô ấy chạy ra thì toi.
Nhưng trông Ninh Linh cũng không phải dạng suy nghĩ cặn kẽ, và với tâm lý đang hoảng loạn thì con người thường làm theo thói quen, khả năng ở nhà vệ sinh nữ là rất cao.
Cậu nhìn bảng hiệu nhà vệ sinh nữ.
Không lẽ bây giờ mình phải vô cái nơi này sao ? Lỡ bị phát hiện thì có nhảy xuống sông hoàng hà cũng không sạch tội !
Đạt bước chậm chậm vào nhà vệ sinh nữ, cố gắng không để phát ra tiếng động, có hai cánh cửa đang được đóng, một cánh ở đầu, cánh còn lại ở cuối.
Cậu bước tới cánh cửa đầu, nhìn vào trong, chầm chậm mở ra, không có ai, vậy chỉ còn cánh cửa ở vị trí cuối cùng.
Đạt bước tới từ tốn, đứng trước cánh cửa đang được đóng, dùng tay nhẹ nhẹ chạm lấy tay nắm, quay từ từ.
Ninh Linh đang co ro lại trong cơn hoảng loạn, đột nhiên thấy một bóng đen tới gần, nước mắt cô chảy ra, dùng tay bịt miệng lại.
Đột ngột tay nắm cửa động đậy xoay từ từ, đúng là thót tim, cô biết khóa trong nhà vệ sinh đã hư hết, nếu cứ tiếp tục để tay vặn quay hết một vòng thì chờ đợi cô sẽ là một mối nguy hiểm.
Với phản xạ tự nhiên cô dùng hai tay mình cố hết sức chặn cánh cửa lại, không ngừng phát ra tiếng nức nở.
Đạt nghe thấy tiếng động của cánh cửa và tiếng khóc, biết rằng Ninh Linh đang ở trong đó bèn ra sức, vừa đẩy vừa giải thích:" Ninh Linh à, mình xin lỗi, cậu đừng có lo, mình không có làm gì cậu đâu, chỉ muốn nói chuyện với cậu thôi, cậu hãy mở cửa ra đi."
Tuy nói vậy nhưng cậu cũng biết có kẻ xấu nào tự khai mình là kẻ xấu đâu, chắc chắn cô ấy sẽ không tin, huống hồ gì cậu đã xông vào nhà vệ sinh nữ, chắc hẳn đã bị coi là kẻ biến thái.
Ninh Linh lắc đầu sợ hãi dùng hết sức đẩy cánh cửa, nhưng cô là một cô gái yếu ớt làm sao chống lại lực của con trai chứ, sau một lúc kháng cự thì cánh cửa mở bật ra, cả hai nhìn nhau thở dốc.
Ninh Linh nhìn thấy Đạt, cô vội ngồi co người lại vào một góc, run rẩy, hai hàng nước mắt chảy ra, khuôn mặt của cô có phần đáng yêu và ngây thơ trong lúc sợ hãi như thế này, trông rất tội nghiệp.
"Á á... ưm... ưm" Đúng lúc Ninh linh hét lên thì Đạt đã kịp thời dùng tay mình bịt miệng cô lại, giọng thành khẩn : " xin lỗi Ninh Linh, mình không phải là kẻ biến thái hay người xấu đâu, mình chỉ muốn nói chuyện với cậu thôi."
Ninh Linh nhìn Đạt một lúc, nếu cậu muốn làm gì thì đã làm ngay rồi, cô bình tĩnh hơn, không kháng cự nữa, Đạt từ từ bỏ tay mình xuống, nhìn cô với ánh mắt chân thành.
Khuôn mặt của Ninh linh đầy nước mắt, hai môi chúm chím vào nhau giống như đứa trẻ con mếu máo, trông vừa buồn cười vừa đáng thương.
"Mình tên là Đạt, chắc cậu cũng biết mình vừa chuyển đến lớp sáng nay chứ."
Ninh linh gật đầu.
"Mình biết là cậu đến chỗ vắng vẻ trên đây chỉ để tránh nhóm của phương trinh, vậy cậu hãy nói thật cho tớ biết là cậu đang bị bắt nạt, có đúng không ?"
Nghe thấy câu này khuôn mặt của Ninh Linh chợt trở nên trắng bệch, cô sợ hãi nhìn Đạt, đầu lắc liên tục.
"Cậu không cần phải sợ, cứ nói thật cho tớ nghe, tớ sẽ tìm cách giúp cậu."
"Không... không phải..." Tiếng nói kèm theo nức nở của Ninh Linh." tôi... tôi không... bị ai bắt nạt cả, Phương Trinh... Cô... Cô ấy rất tốt với tôi."
Đạt sững sờ, cậu ấy sợ cô ta đến mức không dám khai ra khi ở một mình như vậy, có lẽ những điều cậu ấy trải qua phải thật sự khủng khiếp hơn mình tưởng.
"Cậu đừng sợ, tối hôm qua tớ đã thấy cảnh cậu bị bắt nạt rồi, cậu cứ nói thật, rồi tớ sẽ tìm cách giúp cậu vượt qua chuyện này, thật đấy."
Ninh Linh ngạc nhiên, cô nhìn Đạt, do dự một lúc lâu, định nói gì đó đó nhưng lại thôi.
Cuối cùng cô cất tiếng run rẩy:
"Lúc... lúc sáng tôi thấy cậu... có gì đó với cô ấy...cậu...cậu hãy mau chuyển lớp, không, hãy chuyển trường đi, nếu không... nếu không..." Tiếng nói lắp bắp kèm theo sợ hãi của cô.
"Cậu nói vậy ý cậu là cô ta rất nguy hiểm, có phải không, vậy thì chắc chắn cậu đang bị bắt nạt và cậu biết gì đó."
Cô vừa nói Phương Trinh rất tốt, bây giờ lại nói câu này ngụ ý cho sự đáng sợ của cô ta.
Bị vạch trần, Ninh Linh lắc đầu, hốt hoảng đứng lên : " tôi... tôi không bị bắt nạt...Cô ấy đối xử rất tốt với tôi... cậu đừng hỏi về việc này nữa." Nói rồi chạy thục mạng ra khỏi nhà vệ sinh.
"Này, Khoan đã" Đạt vội đứng dậy nhưng cô đã chạy ra khỏi rồi, cậu đứng giữa nền nhà vệ sinh, nghĩ ngợi.
Có vẻ như mình không thu hoạch được gì quan trọng cả, và cũng không làm cho cô ấy tin tưởng hơn, mình không thể hợp tác với Ninh Linh để vạch trần Phương Trinh được.
Ừm, nhóm cô ta có thể đã bắt nạt rất nhiều người, nếu mình tìm thêm những người đó để hợp tác thì... Đạt nhớ tới bộ dạng sợ hãi của Ninh Linh...không được, những người đó cũng có thể đã bị đe dọa như thế rồi. Cậu thở dài.
Trong lúc yên ắng như thế này, đột nhiên âm thanh cót két của cánh cửa nhà vệ sinh vang lên...
Đạt cảm thấy lạnh sống lưng, đôi mắt trắng bệch, nhưng không dám quay ra sau, cậu nhớ là khi nãy chỉ có hai cánh cửa đóng và cậu đã mở ra hết rồi.
Tiếng cánh cửa vang lên từ tốn cho tới khi dừng hẳn, đôi chân Đạt nhũn ra, cậu nghĩ rằng đã có bạn nữ nào lên đây đi vệ sinh nhưng khả năng rất thấp vì ở đây có rất ít người qua lại.
và...cái cảm giác khiếp sợ này...rất quen thuộc.
Đằng sau, một ánh mắt lạnh lùng đang nhìn cậu...
Nhận xét (0)